Dân Việt Nam và tình yêu với bóng đá: không đứng thứ nhất thì cũng phải về nhì cái Trái Đất này!

Đã 7 tháng kể từ trận đấu đầy quả cảm trên sân băng tại Thường Châu, nơi đội tuyển U23 Việt Nam làm lòng yêu nước của người dân Việt Nam trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hôm qua, 27/8/2018, lại một lần nữa cả đất nước Việt Nam reo hò trong vui mừng với đường phố tràn ngập cờ hoa dù ngày Quốc khánh 2/9 còn chưa đến.

Lần này là giải đấu cũng cấp Châu Á, nhưng mang ý nghĩa lớn hơn khi ra sân là đội tuyển cấp Olympic ở các quốc gia thi đấu môn thể thao vua với nhau. Vượt qua Olympic Syria, Olympic Việt Nam ghi tên mình là 1 trong 4 đội mạnh nhất ASIAD, là đội bóng Đông Nam Á duy nhất lọt vào Bán kết, toàn thắng giữ sạch lưới, ghi dấu thành tích lịch sử trong 20 năm qua của bóng đá nước nhà…

Kể dông kể dài đến vậy âu cũng là k.i.ế.m. lấy cái cớ cho màn ăn mừng tưng bừng khói lửa của dân Việt ta trong những ngày này. Ai cấm được dân mình khi cột mốc lịch sử bóng đá nước nhà được lập nên đầy bi tráng thế chứ? Bao nhiêu năm hồi hộp hy vọng để rồi thất vọng, M.a.u

bóng đá chảy trong người song song với dòng M.a.u lạc hồng con rồng cháu tiên nay mới được bùng lên một cách đầy mạnh dạn và ngạo nghễ. Truyền thông trong nước lẫn quốc tế đều sững sờ, ôi tự hào C.h.e.t đi được.

Không ra đường “đi bão” bây giờ, thì còn chờ đến bao giờ?

Các cầu thủ đã có công lập thành tích lịch sử trên sân cỏ thì cổ động viên cũng xin là góp chút sức vào cách mình ăn mừng bày tỏ niềm vui sướng. Vui lắm, vui thật sự! Nhìn vào việc dân Việt Nam xem và ăn mừng bóng đá từ già đến trẻ theo những cách có-một-không-hai rồi lên báo nước ngoài rầm rầm là có thể tự tin vỗ n.g.ự.c.

mà nói, tình yêu dành cho bóng đá của dân mình không dám nhận thứ nhất thì cũng xin là về nhì cái Trái Đất này.

Team-ăn-mừng-tại-nhà: Tôi muốn ra đường với anh em lắm, nhưng đành cắn sổ ăn mừng vì phải trông con đang ngủ…

Đúng là trên đời không có cái nỗi đau nào bằng việc phải hoãn cái sự sung sướng đó lại cả. Mê bóng đá là thế nhưng từ khi làm chồng làm cha thì mình cũng phải từ bỏ nhiều thứ. Không ra ngoài tụ tập cùng anh em xem đá bóng, tôi ngồi nhà ôm con xem tuyển mình đá qua điện thoại.

“Con ơi con ngủ cho ngoan…”

Khổ ghê cơ, con bé mới gần 1 tuổi lại còn đang ốm lăn ốm lóc, mãi mới dỗ con ngủ sâu được, xem hồi hộp đến từng phút từng giây mà mình không dám động chân động tay động mồm sợ con tỉnh mất. Nhưng mà đến lúc Văn Toàn ghi bàn và tiếng còi cất lên thì ôi thôi, không biết làm sao mà “hãm lại” được sự vui sướng này, tay gồng lên, vớ tạm cuốn sổ cắn vào mồm thật chặt rồi hò reo trong trạng thái “mute” toàn tập!

Con à rồi sau con lớn con cần phải biết, đổi lấy giấc ngủ êm đềm cho con là cả một sự gắng gượng hết sức của bố…

Người bố trẻ cắn chặt vào cuốn sổ khi vừa bế con vừa ăn mừng chiến thắng. (Nguồn: FN T.H.Ngọc)

Team-trốn-vợ-dắt-con-đi-bão: Bão đường chưa tỏ, bão nhà đã xưng

Chồng mới chả con, gọi liên tiếp hàng trăm cuộc đến cháy cả máy mà không thèm nghe! Tha lôi con trai mới 4 tuổi đi đâu không biết, phải đi taxi lên tận phố tìm mà không biết đi đâu. Lượn lên facebook ngóng xem tình hình thế nào thì tá hoả nhìn thấy ảnh xe nhà mình đây chứ ai xa lạ.

Ối giời ơi, hai ông tướng trốn nhà đi bão mà không biết bão đang cháy to ở nhà mình đây à!!

“Mày ra đập cửa xe chuyển lời hộ tao cái. Bão là bão ở nhà đây này việc gì phải đi đâu đón bão. Gọi không nghe máy lộn ruột lắm rồi!!”

Người vợ nhìn thấy ảnh xe chồng được đăng lên facebook mới tá hoả vào bình luận. Hoá ra bắt được quả tang chồng đưa con đi bão.

Vợ và gia đình ở nhà lo sốt vó vì bé Bon nào đã được tắm hay ăn uống gì thế mà ông xã còn tha lôi con đi “quẩy” đến tận 5h sáng mới về. Vợ gọi không dám nghe, cũng không dám đưa con về mà phải gửi con ở nhà bạn vì sợ đưa con về rồi thì vợ không cho đi tiếp nữa.

Tưởng một kẻ nổi loạn thôi đã đành, được cả ông con trai 4 tuổi cũng lại dễ dụ. Đúng là được một hôm “xổ lồng” có khác, được bố cho ăn pizza, ăn bimbim thường ngày mẹ cấm nên chả sướng tít mắt. Đi bão với bố đông vui thế đứa trẻ con nào mà chả thích dù có mệt đến mấy.

Về nhà ngủ đến trưa mới dậy, dậy cái là tíu tít khoe đi “quẩy” vui lắm mẹ ạ lại còn hát “Việt Nam ơi, Việt Nam ơi!”

May mà chồng về cũng ngoan, im ỉm không dám cãi vợ câu nào. Cả nước cùng vui nên tha cho đấy. Trận sau thì cũng xin là cách ly không cho đến gần con trai chứ không hai bố con lại tha nhau đi cổ vũ bóng đá xuyên đêm thì lại mệt lắm.

Gia đình nhỏ của chị Lan A.N.H, nhân vật người vợ mất liên lạc với chồng con vì hai bố con mải đi bão cổ vũ bóng đá.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *